Lãnh thổ đã nắm trong tay rồi mà vẫn có thể trực tiếp dâng tặng cho người khác.
"Những điều ngươi nói quả nhân đều hiểu. Nhưng nghe đồn phương bắc đa phần là đất đen, thổ nhưỡng vô cùng màu mỡ, sản lượng một vụ thậm chí có thể vượt qua hai vụ lương thực bên ta. Cho nên, phải dùng nhãn quang và tầm nhìn mới để nhìn nhận thế giới này, không thể tiếp tục dùng tư tưởng cũ kỹ để đánh giá bên ngoài nữa." Doanh Chính lắc đầu.
Khóe miệng Mông Võ giật giật. Nếu hai cha con ngài đã biết rõ mọi chuyện, lại còn quyết định xong xuôi cả rồi, vậy gọi ta tới đây để hỏi làm cái gì?
Tất nhiên, những lời này Mông Võ tuyệt đối không dám nói ra miệng.




